次韻東坡還自嶺南

宋代 李之儀
憑陵歲月固難堪,食櫱多來味卻甘。 時雨才聞遍中外,臥龍相繼起東南。 天邊鶴駕瞻仙袂,雲里詩箋帶海嵐。 重見門生應不識,雪髯霜鬢兩毿毿。
píng líng suì yuè nán kān   shí niè duō lái wèi què gān
shí cái wén biàn zhōng wài   lóng xiāng dōng nán
tiān biān jià zhān xiān mèi   yún shī jiān dài hǎi lán
zhòng jiàn mén shēng yīng shí   xuě rán shuāng bìn liǎng sān 毿 sān 毿