次韻酬王元衷郎中兼簡夷仲學士

宋代 廖剛
萬里端塵鞅,棲息寧重論。相逢一笑樂,妙語如春溫。 謂我鬢顏好,包巾已霜根。問我田舍何,抱瓮猶欠園。 跳丸轉光景,歲月逝水奔。豈無究竟法,汗漫要窮源。 柴桑公闕里,此意今故存。誰雲王謝家,流風但清言。 並游芸閤英,詞辨江濤翻。久不一見之,清思濯襟煩。 青冥雙鳳舉,愧欲欺山樊。勉哉適其時,雲盡天無痕。
wàn duān chén yāng   níng zhòng lùn xiāng féng xiào   miào chūn wēn
wèi bìn yán hǎo   bāo jīn shuāng gēn wèn tián shè   bào wèng yóu qiàn yuán
tiào wán zhuǎn guāng jǐng   suì yuè shì shuǐ bēn jiū jìng   hàn màn yào qióng yuán
chái sāng gōng quē   jīn cún shuí yún wáng xiè jiā   liú fēng dàn qīng yán
bìng yóu yún yīng   biàn jiāng tāo fān jiǔ jiàn zhī   qīng zhuó jīn fán
qīng míng shuāng fèng   kuì shān fán miǎn zāi shì shí   yún jǐn tiān hén