次韻補柳子厚八愚詩

宋代 汪炎昶
撞玉鏘斷石,濺珠縣穉松。 色資耳目淨,聲碎齋土空。 靜窺發奇趣,飽飲生異容。 詎知愚所樂,適與智者同。
zhuàng qiāng duàn shí   jiàn zhū xiàn zhì sōng  
ěr jìng   shēng suì zhāi kōng  
jìng kuī   bǎo yǐn shēng róng  
zhī suǒ   shì zhì zhě tóng