春多日

宋代 施樞
春到溪山已近旬,尋春猶自負深情。 愛閒長向梅邊立,趁暖時從竹下行。 苦乏詩材無可借,更嫌酒病有餘酲。 算來豈是因名利,才有關心便不清。
chūn dào shān jìn xún   xún chūn yóu shēn qíng  
ài xián zhǎng xiàng méi biān   chèn nuǎn shí cóng zhú xià xíng  
shī cái jiè   gèng xián jiǔ bìng yǒu chéng  
suàn lái shì yīn míng   cái yǒu guān xīn biàn 便 qīng