陳德瑞饋新茶

宋代 洪邁
空山冥冥雲霧窗,春風好夢攲殘缸。 朝來果得故人書,微凸而麼犀鍔雙。 貴人爭買百瓔珞,此心兒女久已降。 坐觀市井起攘袂,念之使我心紛龐。 領君此意九鼎重,我呻吟有力安能扛。 何時來施三昧手,慰我渴夢思長江。
kōng shān míng míng yún chuāng   chūn fēng hǎo mèng cán gāng  
zhāo lái guǒ de rén shū   wēi ér me è shuāng  
guì rén zhēng mǎi bǎi yīng luò   xīn ér jiǔ xiáng  
zuò guān shì jǐng rǎng mèi   niàn zhī shǐ 使 xīn fēn páng  
lǐng jūn jiǔ dǐng zhòng   shēn yín yǒu ān néng káng  
shí lái shī sān mèi shǒu   wèi mèng cháng jiāng