茶山貢焙歌

唐代 李郢
使君愛客情無已,客在金台價無比。春風三月貢茶時, 盡逐紅旌到山裡。焙中清曉朱門開,筐箱漸見新芽來。 陵煙觸露不停探,官家赤印連帖催。朝飢暮匐誰興哀, 喧闐競納不盈掬。一時一餉還成堆,蒸之馥之香勝梅。 研膏架動轟如雷,茶成拜表貢天子。萬人爭啖春山摧, 驛騎鞭聲砉流電。半夜驅夫誰復見,十日王程路四千。 到時須及清明宴,吾君可謂納諫君。諫官不諫何由聞, 九重城裡雖玉食。天涯吏役長紛紛,使君憂民慘容色。 就焙嘗茶坐諸客,幾回到口重咨嗟。嫩綠鮮芳出何力, 山中有酒亦有歌。樂營房戶皆仙家,仙家十隊酒百斛。 金絲宴饌隨經過,使君是日憂思多。客亦無言征綺羅, 殷勤繞焙復長嘆。官府例成期如何!吳民吳民莫憔悴, 使君作相期蘇爾。
shǐ 使 jūn ài qíng   zài jīn tái jià chūn fēng sān yuè gòng chá shí  
jǐn zhú hóng jīng dào shān bèi zhōng qīng xiǎo zhū mén kāi   kuāng xiāng jiàn jiàn xīn lái
líng yān chù tíng tàn   guān jiā chì yìn lián tiē cuī cháo shuí xīng āi  
xuān tián jìng yíng shí xiǎng hái chéng duī   zhēng zhī zhī xiāng shèng méi
yán gāo jià dòng hōng léi   chá chéng bài biǎo gòng tiān wàn rén zhēng dàn chūn shān cuī  
biān shēng huò liú diàn bàn shuí jiàn   shí wáng chéng qiān
dào shí qīng míng yàn   jūn wèi jiàn jūn jiàn guān jiàn yóu wén  
jiǔ zhòng chéng suī shí tiān zhǎng fēn fēn   shǐ 使 jūn yōu mín cǎn róng
jiù bèi cháng chá zuò zhū   huí dào kǒu zhòng jiē nèn xiān fāng chū  
shān zhōng yǒu jiǔ yǒu yíng fáng jiē xiān jiā   xiān jiā shí duì jiǔ bǎi
jīn yàn zhuàn suí jīng guò   shǐ 使 jūn shì yōu duō yán zhēng luó  
yīn qín rào bèi cháng tàn guān chéng   mín mín qiáo cuì  
shǐ 使 jūn zuò xiāng ěr