曹叔時見過索餞篇

宋代 陳深
泄雲蒙朝日,微雨沾庭除。 幽人掩財臥,門外無來車。 曹子別經歲,枉道過我廬。 謂余抱文藝,胡為守鄉閭。 余日匪高尚,褊性涉世疏。 上奉白髮親,餘暇讀我書。 豈知叔時甫,妙年美名譽。 詞華爛絺繡,間學滋新畲。 奉子一卮酒,聊為譚斯須。 威鳳翔高閣,逸驥騰雲衢。 及時樹遠業,臨事毋踟躕。
xiè yún méng cháo   wēi zhān tíng chú
yōu rén yǎn cái   mén wài lái chē
cáo zi bié jīng suì   wǎng dào guò
wèi bào wén   wéi shǒu xiāng
fěi gāo shàng   biǎn xìng shè shì shū
shàng fèng bái qīn   xiá shū
zhī shū shí   miào nián měi míng
huá làn chī xiù   jiān xué xīn shē
fèng zi zhī jiǔ   liáo wèi tán
wēi fèng xiáng gāo   téng yún
shí shù yuǎn   lín shì chí chú