倉使和詩出奇不窮再次韻四首

宋代 劉克莊
百禽久已蟄於冬,春暖喧啾各不同。 壺少提沽村店靜,袴無脫著小家窮。 山翁吟竅黃泥蚓,閣老毫端白晝虹。 社飲今年多醒者,豚肩掩豆不能豐。
bǎi qín jiǔ zhé dōng   chūn nuǎn xuān jiū tóng
shǎo cūn diàn jìng   tuō zhe xiǎo jiā qióng
shān wēng yín qiào huáng yǐn   lǎo háo duān bái zhòu hóng
shè yǐn jīn nián duō xǐng zhě   tún jiān yǎn dòu néng fēng