剝榆歌

清代 魏象樞
黃沙日暮榆關路,煙火盡絕泥寒戶。路旁老翁攜稚兒,手持短鐵剝榆樹。 我問剝榆何所為,老翁倚馬哽咽悲。去歲死蝗前死寇,數十村落無孑遺。 蒼蒼不恤儂衰老,獨留餘生伴荒草。三日兩日乏再饘,不剝榆皮那能飽。 榆皮療我飢,那惜榆無衣。我腹縱不果,寧教我兒肥。 嗟呼此榆贍我父若子,日食其皮皮有幾。今朝有榆且剝榆,榆盡同來樹下死。 老翁說罷我心摧,回視君門真萬里。
huáng shā guān   yān huǒ jìn jué hán páng lǎo wēng xié zhì ér shǒu   chí duǎn tiě shù    
wèn suǒ wéi   lǎo wēng gěng bēi suì huáng qián kòu shù   shí cūn luò jié    
cāng cāng nóng shuāi lǎo   liú shēng bàn huāng cǎo sān liǎng zài zhān   néng bǎo    
liáo   zòng guǒ níng   jiào ér féi    
jiē shàn ruò zi   shí yǒu jīn zhāo yǒu qiě   jǐn tóng lái shù xià    
lǎo wēng shuō xīn cuī   huí shì jūn mén zhēn wàn