壁間所掛山水圖

宋代 李廌
老驥無能空在閒,苜蓿既飽思行山。 誰知八幅分向背,恍如百里隨躋攀。 雲煙蒙蒙心共遠,草樹陰陰日將晚。 一聲幽鳥隔前溪,萬古回春來疊巘。 涼風彷佛飛清霜,奉身九折思王陽。 嗟我胡為不自愛,逐物顛倒輕餘光。 瓜籬活計知何日,相對無言搔短髮。 芒鞋竹杖請自在,皎皎吾身真匪石。
lǎo néng kōng zài xián   xu bǎo xíng shān
shéi zhī fēn xiàng bèi   huǎng bǎi suí pān
yún yān méng méng xīn gòng yuǎn   cǎo shù yīn yīn jiāng wǎn
shēng yōu niǎo qián   wàn huí chūn lái dié yǎn
liáng fēng páng fēi qīng shuāng   fèng shēn jiǔ zhé wáng yáng
jiē wéi ài   zhú diān dào qīng guāng
guā huó zhī   xiāng duì yán sāo duǎn
máng xié zhú zhàng qǐng zai   jiǎo jiǎo shēn zhēn fěi shí