白雪

宋代 楊無咎
檐收雨腳,雲乍斂、依然又滿長空。紋蠟焰低,熏爐燼冷,寒衾擁盡重重。隔簾櫳。聽撩亂、撲漉春蟲。曉來見、玉樓珠殿,恍若在蟾宮。 長愛越水泛舟,藍關立馬,畫圖中。悵望幾多詩□無句可形容。誰與問、已經三白,忒是報年豐。未應真箇,情多老卻天公。
yán shōu jiǎo   yún zhà liǎn rán yòu mǎn 滿 cháng kōng wén yàn   xūn jìn lěng   hán qīn yōng jǐn chóng chóng lián lóng tīng liáo luàn chūn chóng xiǎo lái jiàn lóu zhū diàn 殿   huǎng ruò zài chán gōng
zhǎng ài yuè shuǐ fàn zhōu   lán guān   huà zhōng chàng wàng duō shī   xíng róng shuí wèn jīng sān bái   shì bào nián fēng wèi yìng zhēn   qíng duō lǎo què tiān gōng