鹧鸪天

宋代 杨无咎
休倩傍人为正冠。披襟散发最宜闲。水云况得平生趣,富贵何曾著眼看。 低拍棹,称鸣銮。一尊长向枕边安。夜深贪钓波间月,睡起知他日几竿。
xiū qiàn bàng rén wéi zhèng guān jīn sàn zuì xián shuǐ yún kuàng píng shēng   guì zēng zhù yǎn kàn
pāi zhào   chēng míng luán zūn zhǎng xiàng zhěn biān ān shēn tān diào jiān yuè   shuì zhī gān 竿