次韵周嘉仲刑曹简航师食笋四首 其一

宋代 张扩
箨龙豢不得,托根暂神奇。忽化清净供,结缘贫导师。 回甘溢齿颊,常带泉石滋。要知服食功,不减琼田芝。
tuò lóng huàn   tuō gēn zàn shén huà qīng jìng gōng jié   yuán pín dǎo shī    
huí gān chǐ 齿 jiá   cháng dài quán shí yào zhī shí gōng   jiǎn qióng tián zhī