归来轩二首 其一

宋代 张扩
当年鞍马践文场,客舍齑盐话故乡。不谓休休归亦早,未应栩栩梦犹狂。 辋川花木岁时好,莲社交游气味长。便合从君就閒去,藜羹麦饭自充肠。
dāng nián ān jiàn wén chǎng   shè yán huà xiāng wèi xiū xiū guī zǎo wèi   yìng mèng yóu kuáng    
wǎng chuān huā suì shí hǎo   lián shè jiāo yóu wèi zhǎng biàn 便 zòng jūn jiù xián   gēng mài fàn chōng cháng