相和歌辞。昭君词

唐代 张文琮
戒途飞万里,回首望三秦。忽见天山雪,还疑上苑春。 玉痕垂泪粉,罗袂拂胡尘。为得胡中曲,还悲远嫁人。
jiè fēi wàn   huí shǒu wàng sān qín jiàn tiān shān xuě   hái shàng yuàn chūn
hén chuí lèi fěn   luó mèi chén wèi zhōng   hái bēi yuǎn jià rén