次韵感春五首 其二

宋代 黄庭坚
张侯脱朝衣,儿褐多纯绿。闻道无米舂,煮朮学辟谷。 官吏但索钱,诏书哀茕独。东方九尺长,不得侏儒禄。 屋中声鹅雁,日暮搅心曲。穷巷无桃李,缊袍非春服。 我吟白驹诗,知君在空谷。
zhāng hóu tuō cháo   ér duō chún 绿 wén dào chōng zhǔ   shù xué    
guān dàn suǒ qián   zhào shū āi qióng dōng fāng jiǔ chǐ zhǎng   zhū    
zhōng shēng é yàn   jiǎo xīn qióng xiàng táo yùn   páo fēi chūn    
yín bái shī   zhī jūn zài kōng