哀孟云卿嵩阳荒居

唐代 孟郊
戚戚抱幽独,宴宴沉荒居。不闻新欢笑,但睹旧诗书。 艺檗意弥苦,耕山食无馀。定交昔何在,至戚今或疏。 薄俗易销歇,淳风难久舒。秋芜上空堂,寒槿落枯渠。 薙草恐伤蕙,摄衣自理锄。残芳亦可饵,遗秀谁忍除。 徘徊未能去,为尔涕涟如。
bào yōu   yàn yàn chén huāng wén xīn huān xiào   dàn jiù shī shū
  gēng shān shí dìng jiāo zài   zhì jīn huò shū
báo xiāo xiē   chún fēng nán jiǔ shū qiū shàng kōng táng   hán jǐn 槿 luò
cǎo kǒng shāng huì   shè chú cán fāng ěr   xiù shuí rěn chú
pái huái wèi néng   wéi ěr lián