竹轩咏雪呈外舅谢师厚并调李彦深

宋代 黄庭坚
破腊春未融,土膏寒不发。 数声鸣条风,一夜洒窗雪。 开轩万物晓,落势良未歇。 铿铿青琅玕,阅此岁凛冽。 摧埋头抢地,意气终自洁。 君子谓此君,全身斯明哲。 屋头维女贞,额色少泽悦。 稍能窥藩篱,亦有固穷节。 佳兴冉冉生,门外无车辙。 写之朱丝弦,清坐待明月。
chūn wèi róng   gāo hán
shù shēng míng tiáo fēng   chuāng xuě
kāi xuān wàn xiǎo   luò shì liáng wèi xiē
kēng kēng qīng láng gān   yuè suì lǐn liè
cuī mái tóu qiāng   zhōng jié
jūn zi wèi jūn   quán shēn míng zhé
tóu wéi zhēn   é shǎo yuè
shāo néng kuī fān   yǒu qióng jié
jiā xīng rǎn rǎn shēng   mén wài chē zhé
xiě zhī zhū xián   qīng zuò dài míng yuè