新朝士多故人愁吟寄之

宋代 戴复古
野鹿自由性,孤鸿不就群。 飘零生白发,故旧半青云。 忧国家何有,愁吟天不闻。 北风吹汉水,胡骑政纷纷。
鹿 yóu xìng   hóng 鸿 jiù qún
piāo líng shēng bái   jiù bàn qīng yún
yōu guó jiā yǒu   chóu yín tiān wén
běi fēng chuī hàn shuǐ   zhèng fēn fēn