游鼓山灵源洞时澄明景霁入望千里徘徊自旦至夕值月上闻梵声泠然有出尘之想

唐代 王翰
旭日照高岑,天风振远林。不因沧海色,那识白云心。 宝树空香满,珠林积翠深。坐来明月上,何处起潮音。
zhào gāo cén   tiān fēng zhèn yuǎn lín yīn cāng hǎi   shí bái yún xīn
bǎo shù kōng xiāng mǎn   zhū lín cuì shēn zuò lái míng yuè shàng   chǔ cháo yīn