岳麓山道林二寺行

唐代 杜甫
玉泉之南麓山殊,道林林壑争盘纡。寺门高开洞庭野, 殿脚插入赤沙湖。五月寒风冷佛骨,六时天乐朝香炉。 地灵步步雪山草,僧宝人人沧海珠。塔劫宫墙壮丽敌, 香厨松道清凉俱。莲花交响共命鸟,金榜双回三足乌。 方丈涉海费时节,悬圃寻河知有无。暮年且喜经行近, 春日兼蒙暄暖扶。飘然斑白身奚适,傍此烟霞茅可诛。 桃源人家易制度,橘洲田土仍膏腴。潭府邑中甚淳古, 太守庭内不喧呼。昔遭衰世皆晦迹,今幸乐国养微躯。 依止老宿亦未晚,富贵功名焉足图。久为野客寻幽惯, 细学何颙免兴孤。一重一掩吾肺腑,山鸟山花吾友于。 宋公放逐曾题壁,物色分留与老夫。
quán zhī nán shān shū   dào lín lín zhēng pán mén gāo kāi dòng tíng  
diàn 殿 jiǎo chā chì shā yuè hán fēng lěng   liù shí tiān cháo xiāng
líng xuě shān cǎo   sēng bǎo rén rén cāng hǎi zhū jié gōng qiáng zhuàng  
xiāng chú sōng dào qīng liáng lián huā jiāo xiǎng gòng mìng niǎo   jīn bǎng shuāng huí sān
fāng zhang shè hǎi fèi shí jié   xuán xún zhī yǒu nián qiě jīng xíng jìn  
chūn jiān méng xuān nuǎn piāo rán bān bái shēn shì   bàng yān xiá máo zhū
táo yuán rén jiā zhì   zhōu tián réng gāo tán zhōng shén chún  
tài shǒu tíng nèi xuān zāo shuāi shì jiē huì   jīn xìng guó yǎng wēi
zhǐ lǎo 宿 wèi wǎn   guì gōng míng yān jiǔ wèi xún yōu guàn  
xué yóng miǎn xīng chóng yǎn fèi   shān niǎo shān huā yǒu
sòng gōng fàng zhú céng   fēn liú lǎo