《荀子》引逸诗

先秦 佚名
如霜雪之将将。如日月之光明。国有大命。不可以告人。 妨其躬身。凤凰秋秋。其翼若干。其声若箫。有凤有凰。 乐帝之心。长夜慢兮。永思骞兮。太古之不慢兮。 礼义之不愆兮。何恤人之言兮。涓涓源水。不壅不塞。 毂既破碎。乃大其辐。事以败矣。乃重太息。墨以为明。 狐狸而苍。
shuāng xuě zhī qiāng qiāng yuè zhī guāng míng guó yǒu mìng gào rén
fáng gōng shēn fèng huáng qiū qiū ruò gān shēng ruò xiāo yǒu fèng yǒu huáng
zhī xīn cháng màn yǒng qiān tài zhī màn
zhī qiān rén zhī yán juān juān yuán shuǐ yōng sāi
suì nǎi shì bài nǎi zhòng tài wéi míng
li ér cāng