子夜歌(和尚友)

宋代 彭元逊
视春衫、箧中半在,浥浥酒痕花露。恨桃李、如风过尽,梦里故人成雾。临颍美人,秦川公子,晚共何人语。对人家、花草池台,回首故园咫尺,未成归去。 昨宵听、危弦急管,酒醒不知何处。飘泊情多,衰迟感易,无限堪怜许。似尊前眼底,红颜消几寒暑。年少风流,未谙春事,追与东风赋。待他年、君老巴山,共君听雨。
shì chūn shān qiè zhōng bàn zài   jiǔ hén huā hèn táo fēng guò jǐn   mèng rén chéng lín yǐng měi rén   qín chuān gōng   wǎn gòng rén duì rén jiā huā cǎo chí tái   huí shǒu yuán zhǐ chǐ   wèi chéng guī
zuó xiāo tīng wēi xián guǎn   jiǔ xǐng zhī chǔ piāo qíng duō   shuāi chí gǎn   xiàn kān lián shì zūn qián yǎn   hóng yán xiāo hán shǔ nián shào fēng liú   wèi ān chūn shì   zhuī dōng fēng dài nián jūn lǎo shān   gòng jūn tīng