竹下残雪

唐代 丘为
一点消未尽,孤月在竹阴。晴光夜转莹,寒气晓仍深。 还对读书牖,且关乘兴心。已能依此地,终不傍瑶琴。
diǎn xiāo wèi jǐn   yuè zài zhú yīn qíng guāng zhuǎn yíng   hán xiǎo réng shēn
hái duì shū yǒu   qiě guān chéng xìng xīn néng   zhōng bàng yáo qín