诸人见和返魂梅再次韵

宋代 曾几
蜡炬高花半欲摧,斑斑小雨学黄梅。 有时燕寝香中坐,如梦前村雪里开。 披拂故令携袖满,横斜便欲映窗来。 重帘幽户深深闭,亦恐风飘不得回。
gāo huā bàn cuī   bān bān xiǎo xué huáng méi  
yǒu shí yàn qǐn xiāng zhōng zuò   mèng qián cūn xuě kāi  
lìng xié xiù mǎn   héng xié biàn 便 yìng chuāng lái  
zhòng lián yōu shēn shēn   kǒng fēng piāo huí