浊水求珠

唐代 王琪
行潦沈明月,光辉也不浮。识珍能洞鉴,精宝此来求。 几被泥沙杂,常随混浊流。润川终自媚,照乘且何由。 的皪终难掩,晶荧愿见收。蛇行无胫至,饮德已闻酬。
xíng liáo shěn míng yuè   guāng huī shí zhēn néng dòng jiàn   jīng bǎo lái qiú
bèi shā   cháng suí hún zhuó liú rùn chuān zhōng mèi   zhào chéng qiě yóu
de zhōng nán yǎn   jīng yíng yuàn jiàn shōu shé xíng jìng zhì   yǐn wén chóu