住金塔寺十四首 其十二

明代 释函可
一僧尚年少,胡为耽幽寂。结屋在高层,萧然徒四壁。 寒至尚开窗,狂飙吹几席。仰眺远山明,俯视近溪直。 时来共话言,庶可慰朝夕。
sēng shàng nián shào   wéi dān yōu jié zài gāo céng   xiāo rán
hán zhì shàng kāi chuāng   kuáng biāo chuī yǎng tiào yuǎn shān míng   shì jìn zhí
shí lái gòng huà yán   shù wèi zhāo