钟山行二首 其一

明代 归有光
钟山云气何苍苍,长江万里来汤汤。龙蟠虎踞宅帝王,凿山断岭自秦皇。 孙吴、司马、六代至南唐,神皋帝辇争辉煌。馀分紫色那可当,偏安假息真徬徨。 宋、金之季鞑靼强,腥风六合云日黄。百年理极胡运亡,天命真人靖八荒。 手持尺剑旋天纲,一洗乾坤混万方。考卜定鼎开百皇,钟山云气何苍苍!
zhōng shān yún cāng cāng   cháng jiāng wàn lái shāng shāng lóng pán zhái wáng záo   shān duàn lǐng qín huáng    
sūn liù dài zhì nán táng shén gāo   niǎn zhēng huī huáng fēn dāng piān ān jiǎ   zhēn páng huáng        
sòng jīn zhī qiáng xīng   fēng liù yún huáng bǎi nián yùn wáng tiān mìng   zhēn rén jìng huāng      
shǒu chí chǐ jiàn xuán tiān gāng   qián kūn hùn wàn fāng kǎo dìng dǐng kāi bǎi huáng zhōng   shān yún cāng cāng