中秋月

唐代 无可
蟾宜天地静,三五对阶蓂.照耀超诸夜,光芒掩众星。 影寒池更澈,露冷树销青。枉值中秋半,长乖宿洞庭。
chán tiān jìng   sān duì jiē   . zhào yào 耀 chāo zhū   guāng máng yǎn zhòng xīng
yǐng hán chí gèng chè   lěng shù xiāo qīng wǎng zhí zhōng qiū bàn   cháng guāi 宿 dòng tíng