中秋夜清坐读欧阳公正统论二首 其一

宋代 赵鼎
稍觉清凉换縠衣,独怜衰鬓与秋期。清樽浪作经年计,黄卷长怀万古悲。 蛩咽幽吟愁露草,鹊翻寒影绕风枝。此生此念能忘否,梦破苍龙西去时。
shāo jué qīng liáng huàn   lián shuāi bìn qiū qīng zūn làng zuò jīng nián huáng   juǎn cháng huái wàn 怀 bēi    
qióng yàn yōu yín chóu cǎo   què fān hán yǐng rào fēng zhī shēng niàn néng wàng fǒu mèng   cāng lóng 西 shí