中秋宿邓逸人居

唐代 刘得仁
偶与山僧宿,吟诗坐到明。夜凉耽月色,秋渴漱泉声。 涧木如竿耸,窗云作片生。白衣闲自贵,不揖汉公卿。
ǒu shān sēng 宿   yín shī zuò dào míng liáng dān yuè   qiū shù quán shēng
jiàn gān 竿 sǒng   chuāng yún zuò piàn shēng bái xián guì   hàn gōng qīng