中秋见月和子由

宋代 苏轼
明月未出群山高,瑞光千丈生白毫。 一杯未尽银阙涌,乱云脱坏如崩涛。 谁为天公洗眸子,应费明河千斛水。 遂令冷看世间人,照我湛然心不起。 西南火星如弹丸,角尾奕奕苍龙蟠。 今宵注眼看不见,更许萤火争清寒。 何人舣舟临古汴,千灯夜作鱼龙变。 曲折无心逐浪花,低昂赴节随歌板。 青荧灭没转前山,浪飐风回岂复坚。 明月易低人易散,归来呼酒更重看。 堂前月色愈清好,咽咽寒螀鸣露草。 卷帘推户寂无人,窗下咿哑惟楚老。 南都从事莫羞贫,对月题诗有几人。 明朝人事随日出,恍然一梦瑶台客。
míng yuè wèi chū qún shān gāo   ruì guāng qiān zhàng shēng bái háo
bēi wèi jǐn yín quē yǒng   luàn yún tuō huài bēng tāo
shuí wèi tiān gōng móu zi   yīng fèi míng qiān shuǐ
suì lìng lěng kàn shì jiān rén   zhào zhàn rán xīn
西 nán huǒ xīng dàn wán   jiǎo wěi cāng lóng pán
jīn xiāo zhù yǎn kàn jiàn   gèng yíng huǒ zhēng qīng hán
rén zhōu lín biàn   qiān dēng zuò lóng biàn
zhé xīn zhú làng huā   áng jié suí bǎn
qīng yíng miè zhuǎn qián shān   làng zhǎn fēng huí jiān
míng yuè rén sàn   guī lái jiǔ gèng zhòng kàn
táng qián yuè qīng hǎo   hán jiāng míng cǎo
juàn lián tuī rén   chuāng xià wéi chǔ lǎo
nán dōu cóng shì xiū pín   duì yuè shī yǒu rén
míng cháo rén shì suí chū   huǎng rán mèng yáo tái