种兰三岁始花戏题示内

明代 李达
我是种树郭橐驼,手栽花木非医国。城西半亩养风烟,天下閒民愧九职。 前年欲办九畹兰,自减饔飧面如墨。至令妻嗔颇遭骂,昔者高声今默默。 妻言汝愚不可及,曾移方竹婵娟色。匝月枯槁鸣霜风,破灶烧却成灰黑。 于今滋兰纵能活,晨炊不得当春韭。高人或可竹胜肉,尔曹岂亦兰作糗? 兰乎兰乎经三载,天全性得吾不害。年年不作花,使我长叹嘅。 今秋忽讶擢纤茎,素手盥濯无氛埃。其势钩连或迤出,翩翻低昂各自开。 吾闻佛国闻香以为食,一念随现不用行厨催。兰有国香资鼻观,此外盘餐尽可废。 恒恐此意外人知,实则至味萃其内。媚服之者知为谁,口不能言以臆对。
shì zhòng shù guō tuó tuó   shǒu zāi huā fēi guó chéng 西 bàn yǎng fēng yān   tiān xià xián mín kuì jiǔ zhí
qián nián bàn jiǔ wǎn lán   jiǎn yōng sūn miàn zhì lìng chēn zāo   zhě gāo shēng jīn
yán   céng fāng zhú chán juān yuè gǎo míng shuāng fēng   zào shāo què chéng huī hēi
jīn lán zòng néng huó   chén chuī dàng chūn jiǔ gāo rén huò zhú shèng ròu   ěr cáo lán zuò qiǔ  
lán lán jīng sān zài   tiān quán xìng hài nián nián zuò huā   shǐ 使 cháng tàn kǎi
jīn qiū zhuó xiān jīng   shǒu guàn zhuó fēn āi shì gōu lián huò chū   piān fān áng kāi
wén guó wén xiāng wéi shí   niàn suí xiàn yòng xíng chú cuī lán yǒu guó xiāng guān   wài pán cān jǐn fèi
héng kǒng wài rén zhī   shí zhì wèi cuì nèi mèi zhī zhě zhī wèi shuí   kǒu néng yán duì