侄延学作亭湖上甚壮欲予诗以落之率成二首 其一

明代 王鏊
几醉池亭雪色醪,近闻亭子势尤高。白鸥不避新翻曲,黄鸟时窥旧赐袍。 波影半帘云滉瀁,山形四面画周遭。我来壁上题诗句,秃尽山中顾兔毫。
zuì chí tíng xuě láo   jìn wén tíng zi shì yóu gāo bái ōu xīn fān huáng   niǎo shí kuī jiù páo    
yǐng bàn lián yún huàng yàng   shān xíng miàn huà zhōu zāo lái shàng shī   jǐn shān zhōng háo