之江淮留别京中亲故

唐代 耿湋
长云迷一雁,渐远向南声。已带千霜鬓,初为万里行。 繁虫满夜草,连雨暗秋城。前路诸侯贵,何人重客卿。
cháng yún yàn   jiàn yuǎn xiàng nán shēng dài qiān shuāng bìn   chū wèi wàn xíng
fán chóng mǎn cǎo   lián àn qiū chéng qián zhū hóu guì   rén zhòng qīng