智达上人水精念珠歌

唐代 欧阳詹
水已清,清中不易当其精。精华极,何宜更复加磨拭。 良工磨拭成贯珠,泓澄洞澈看如无。星辉月耀莫之逾, 骇鸡照乘徒称殊。上人念佛泛贞谛,一佛一珠以为计。 既指其珠当佛身,亦欲珠明佛像智。咨董母,访朱公。 得之玓瓅群奇中,龙龛鹫岭长随躬。朝自守持纤掌透, 夜来月照红绦空。穷川极陆难为宝,孰说砗磲将玛瑙。 连连寒溜下阴轩,荧荧泫露垂秋草。皎晶晶,彰煌煌, 陆离电烻纷不常,凌眸晕目生光芒。我来借问修行术, 数日殷勤美兹物。上人视日授微言,心静如斯即诸佛。
shuǐ qīng   qīng zhōng dāng jīng jīng huá   gèng jiā shì
liáng gōng shì chéng guàn zhū   hóng chéng dòng chè kàn xīng huī yuè yào 耀 zhī  
hài zhào chéng chēng shū shàng rén niàn fàn zhēn   zhū wéi
zhǐ zhū dāng shēn   zhū míng xiàng zhì dǒng   fǎng 访 zhū gōng
zhī qún zhòng   lóng kān jiù lǐng cháng suí gōng cháo shǒu chí xiān zhǎng tòu  
lái yuè zhào hóng tāo kōng qióng chuān nán wéi bǎo   shú shuō chē jiāng nǎo
lián lián hán liū xià yīn xuān   yíng yíng xuàn chuí qiū cǎo jiǎo jīng jīng   zhāng huáng huáng  
diàn yàn fēn cháng   líng móu yùn shēng guāng máng lái jiè wèn xiū xíng shù  
shù yīn qín měi shàng rén shì shòu wēi yán   xīn jìng zhū