正乐府十篇。卒妻怨

唐代 皮日休
河湟戍卒去,一半多不回。家有半菽食,身为一囊灰。 官吏按其籍,伍中斥其妻。处处鲁人髽,家家杞妇哀。 少者任所归,老者无所携。况当札瘥年,米粒如琼瑰。 累累作饿殍,见之心若摧。其夫死锋刃,其室委尘埃。 其命即用矣,其赏安在哉。岂无黔敖恩,救此穷饿骸。 谁知白屋士,念此翻欸欸.
huáng shù   bàn duō huí jiā yǒu bàn shū shí   shēn wéi náng huī
guān àn   zhōng chì chù chù rén zhuā   jiā jiā āi
shǎo zhě rèn suǒ guī   lǎo zhě suǒ xié kuàng dāng zhá chài nián   qióng guī
lěi lěi zuò è 饿 piǎo   jiàn zhī xīn ruò cuī fēng rèn   shì wěi chén āi
mìng yòng   shǎng ān zài zāi qián áo ēn   jiù qióng è 饿 hái
shéi zhī bái shì   niàn fān ǎi ǎi   .