鹧鸪天·室人降日以此奉寄

元代 魏初
去岁今辰却到家,今年相望又天涯。 一春心事闲无处,两鬓秋霜细有华。 山接水,水明霞。满林残照见归鸦。 何时收拾田园了,儿女团圞[1]夜煮茶。
suì jīn chén què dào jiā   jīn nián xiāng wàng yòu tiān
chūn xīn shì xián chǔ   liǎng bìn qiū shuāng yǒu huá
shān jiē shuǐ   shuǐ míng xiá mǎn lín cán zhào jiàn guī
shí shōu shí tián yuán le   ér tuán luán   [   1   ] 1] zhǔ chá