鹧鸪天 其四 暮春之初会饮卫生袭之家酒酣诸君请作乐府因为之赋使览者知吾辈之所乐也

宋代 段克己
七字骊珠句法豪。老夫倒甲堕缨髦。舆薪不见明何谓,雷雨无声麦已漂。 穷研墨,几昏朝。星星鬓发半刁骚。从人笑我冬烘甚,犹可尊前举罚醪。
zhū háo lǎo dào jiǎ duò yīng máo xīn jiàn míng wèi   léi shēng mài piāo
qióng yán   hūn cháo xīng xing bìn bàn diāo sāo cóng rén xiào dōng hōng shén   yóu zūn qián láo