赠天启友弟

宋代 张耒
桑弧蓬矢射四方,婴孩立志长可忘。 莫学儿女漫弄芳,豪气当视交河郎。 边城入望千里长,臂鞴时架角鹰苍。 搏捷仍放韩卢狂,麕鹑日暮随登堂。 往来绝艺精飞枪,余勇犹足吞顽羌。 读书谁谓谷胜臧,盛时万钟远馈粮。 水输长川陆登冈,垂弓在櫜弩在床。 蔽捍入阵牌居旁,天马驯工披甲骧。 受降浚筑修城隍,刀头不惜千金装。 三十六将皆鹰扬,故境可容尺地亡。 子颇自负当夙偿,况复武库踰书囊。 惟我与子旧同乡,友生固自腾雁行。 更欲扬鞭向骕骦,岂但传经如卜商。 不见汉时张子房,身才六尺佐时王。 功业能依日月光,素书一卷初逢黄。 异时破贼玉书香,当使相继来西凉, 时臣称贺持寿觞。鸿鹄一举横飞翔, 光阴应须及未央。不侯可忍点鬓霜。 少年天子坐建章,宠待穰苴不顾庄。 严兵待时虽未忙,黠虏授首先有祥, 王师会看傅城墙。郊迎父老携壶浆, 去病当时凯乐张。
sāng péng shǐ shè fāng   yīng hái zhì zhǎng wàng  
xué ér màn nòng fāng   háo dāng shì jiāo láng  
biān chéng wàng qiān zhǎng   bèi shí jià jiǎo yīng cāng  
jié réng fàng hán kuáng   jūn chún suí dēng táng  
wǎng lái jué jīng fēi qiāng   yǒng yóu tūn wán qiāng  
shū shuí wèi shèng zāng   shèng shí wàn zhōng yuǎn kuì liáng  
shuǐ shū cháng chuān dēng gāng   chuí gōng zài gāo zài chuáng  
hàn zhèn pái páng   tiān xùn gōng jiǎ xiāng  
shòu xiáng jùn zhù xiū chéng huáng   dāo tóu qiān jīn zhuāng  
sān shí liù jiāng jiē yīng yáng   jìng róng chǐ wáng  
zi dāng cháng   kuàng shū náng  
wéi zi jiù tóng xiāng   yǒu shēng téng yàn háng  
gèng yáng biān xiàng shuāng   dàn chuán jīng bo shāng  
jiàn hàn shí zhāng fáng   shēn cái liù chǐ zuǒ shí wáng  
gōng néng yuè guāng   shū juàn chū féng huáng  
shí zéi shū xiāng   dāng shǐ 使 xiāng lái 西 liáng  
shí chén chēng chí shòu 寿 shāng hóng 鸿 héng fēi xiáng    
guāng yīn yìng wèi yāng hóu rěn diǎn bìn shuāng    
shào nián tiān zuò jiàn zhāng   chǒng dài ráng zhuāng  
yán bīng dài shí suī wèi máng   xiá shòu shǒu xiān yǒu xiáng  
wáng shī huì kàn chéng qiáng jiāo yíng lǎo xié jiāng    
bìng dāng shí kǎi zhāng