赠马十二全玉沿檄过楚顷刻而别

宋代 张耒
我离海边方季夏,子时别我西亭下。 是时积雨河水深,却看孤舟放清夜。 尔来忽忽冬已阑,岁晚荒凉学官舍。 那知复与子携手,犹能顷刻听清话。 来时绿树今黄叶,须信丹颜暗中化。 别离易得当重惜,岁月难留足悲咤。 人生坎轲多忧娱,万事纷纷少休暇。 况子飘泊不可常,几度相逢即衰谢。 功名有命何足求,富贵无常求亦乍。 隋珠弹雀虽有获,纤尘未补千金价。 我于世事甘不学,久师壁观依僧社。 辱君指我曹溪源,行虽未至宁辞驾。 君如有志反丘壑,我即求田买桑柘。 卜邻丈室听谈禅,更问老农求学稼。
hǎi biān fāng xià   shí bié 西 tíng xià  
shì shí shuǐ shēn   què kàn zhōu fàng qīng  
ěr lái dōng lán   suì wǎn huāng liáng xué guān shè  
zhī zi xié shǒu   yóu néng qǐng tīng qīng huà  
lái shí 绿 shù jīn huáng   xìn dān yán àn zhōng huà  
bié dàng zhòng   suì yuè nán liú bēi zhà  
rén shēng kǎn duō yōu   wàn shì fēn fēn shǎo xiū xiá  
kuàng zi piāo cháng   xiāng féng shuāi xiè  
gōng míng yǒu mìng qiú   guì cháng qiú zhà  
suí zhū tán què suī yǒu huò   xiān chén wèi qiān jīn jià  
shì shì gān xué   jiǔ shī guān sēng shè  
jūn zhǐ cáo yuán   xíng suī wèi zhì níng jià  
jūn yǒu zhì fǎn qiū   qiú tián mǎi sāng zhè  
lín zhàng shì tīng tán chán   gèng wèn lǎo nóng qiú xué jià