赠怀一上人

唐代 崔颢
法师东南秀,世实豪家子。削发十二年,诵经峨眉里。 自此照群蒙,卓然为道雄。观生尽入妄,悟有皆成空。 净体无众染,苦心归妙宗。一朝敕书至,召入承明宫。 说法金殿里,焚香清禁中。传灯遍都邑,杖锡游王公。 天子揖妙道,群僚趋下风。我法本无著,时来出林壑。 因心得化城,随病皆与药。上启黄屋心,下除苍生缚。 一从入君门,说法无朝昏。帝作转轮王,师为持戒尊。 轩风洒甘露,佛雨生慈根。但有灭度理,而生开济恩。 复闻江海曲,好杀成风俗。帝曰我上人,为除膻腥欲。 是日发西秦,东南至蕲春。风将衡桂接,地与吴楚邻。 旧少清信士,实多渔猎人。一闻吾师至,舍网江湖滨。 作礼忏前恶,洁诚期后因。因成日既久,事济身不守。 更出淮楚间,复来荆河口。荆河马卿岑,兹地近道林。 入讲鸟常狎,坐禅兽不侵。都非缘未尽,曾是教所任。 故我一来事,永承微妙音。竹房见衣钵,松宇清身心。 早悔业至浅,晚成计可寻。善哉远公义,清净如黄金。
shī dōng nán xiù   shì shí háo jiā zi xuē shí èr nián   sòng jīng é méi
zhào qún méng   zhuó rán wéi dào xióng guān shēng jǐn wàng   yǒu jiē chéng kōng
jìng zhòng rǎn   xīn guī miào zōng zhāo chì shū zhì   zhào chéng míng gōng
shuō jīn diàn 殿   fén xiāng qīng jìn zhōng chuán dēng biàn   zhàng yóu wáng gōng
tiān miào dào   qún liáo xià fēng běn zhù   shí lái chū lín
yīn xīn huà chéng   suí bìng jiē yào shàng huáng xīn   xià chú cāng shēng
cóng jūn mén   shuō cháo hūn zuò zhuàn lún wáng   shī wèi chí jiè zūn
xuān fēng gān   shēng gēn dàn yǒu miè   ér shēng kāi ēn
wén jiāng hǎi   hǎo shā chéng fēng yuē shàng rén   wèi chú shān xīng
shì 西 qín   dōng nán zhì chūn fēng jiāng héng guì jiē   chǔ lín
jiù shǎo qīng xìn shì   shí duō liè rén wén shī zhì   shě wǎng jiāng bīn
zuò chàn qián è   jié chéng hòu yīn yīn chéng jiǔ   shì shēn shǒu
gèng chū huái chǔ jiān   lái jīng kǒu jīng qīng cén   jìn dào lín
jiǎng niǎo cháng xiá   zuò chán shòu qīn dōu fēi yuán wèi jǐn   céng shì jiào suǒ rèn
lái shì   yǒng chéng wēi miào yīn zhú fáng jiàn   sōng qīng shēn xīn
zǎo huǐ zhì qiǎn   wǎn chéng xún shàn zāi yuǎn gōng   qīng jìng huáng jīn