杂曲歌辞。出门行二首

唐代 孟郊
长河悠悠去无极,百龄同此可叹息。秋风白露沾人衣, 壮心凋落夺颜色。少年出门将诉谁,川无梁兮路无岐。 一闻陌上苦寒奏,使我伫立惊且悲。君今得意厌粱肉, 岂复念我贫贱时。 海风萧萧天雨霜,穷愁独坐夜何长。驱车旧忆太行险, 始知游子悲故乡。美人相思隔天阙,长望云端不可越。 手持琅玕欲有赠,爱而不见心断绝。南山峨峨白石烂, 碧海之波浩漫漫。参辰出没不相待,我欲横天无羽翰。
cháng yōu yōu   bǎi líng tóng tàn qiū fēng bái zhān rén  
zhuàng xīn diāo luò duó yán shào nián chū mén jiāng shuí   chuān liáng
wén shàng hán zòu   shǐ 使 zhù jīng qiě bēi jūn jīn yàn liáng ròu  
niàn pín jiàn shí
hǎi fēng xiāo xiāo tiān shuāng   qióng chóu zuò zhǎng chē jiù tài xíng xiǎn  
shǐ zhī yóu bēi xiāng měi rén xiàng tiān què   cháng wàng yún duān yuè
shǒu chí láng gān yǒu zèng   ài ér jiàn xīn duàn jué nán shān é é bái shí làn  
hǎi zhī hào màn màn shēn chén chū xiāng dài   héng tiān hàn