遭田父泥饮美严中丞

唐代 杜甫
步屧随春风,村村自花柳。田翁逼社日,邀我尝春酒。 酒酣誇新尹,畜眼未见有。回头指大男,渠是弓弩手。 名在飞骑籍,长番岁时久。前日放营农,辛苦救衰朽。 差料死则已,誓不举家走。今年大作社,拾遗能住否。 叫妇开大瓶,盆中为吾取。感此气扬扬,须知风化首。 语多虽杂乱,说尹终在口。朝来偶然出,自卯将及酉。 久客惜人情,如何拒邻叟。高声索果栗,欲起时被肘。 指挥过无礼,未觉村野丑。月出遮我留,仍嗔问升斗。
xiè suí chūn fēng   cūn cūn huā liǔ tián wēng shè   yāo cháng chūn jiǔ
jiǔ hān kuā xīn yǐn   chù yǎn wèi jiàn yǒu huí tóu zhǐ nán   shì gōng shǒu
míng zài fēi   cháng fān suì shí jiǔ qián fàng yíng nóng   xīn jiù shuāi xiǔ
chà liào   shì jiā zǒu jīn nián zuò shè   shí néng zhù fǒu
jiào kāi píng   pén zhōng wèi gǎn yáng yáng   zhī fēng huà shǒu
duō suī luàn   shuō yǐn zhōng zài kǒu zhāo lái ǒu rán chū   mǎo jiāng yǒu
jiǔ rén qíng   lín sǒu gāo shēng suǒ guǒ   shí bèi zhǒu
zhǐ huī guò   wèi jué cūn chǒu yuè chū zhē liú   réng chēn wèn shēng dǒu