再和二首 其一

宋代 赵鼎臣
天上纷纷地上匀,搀先来作塞垣春。不忧病客衣无褐,要助诗翁笔有神。 且可留连遮瓦砾,莫教容易杂泥尘。悔将布鼓雷门过,谢罪从今欲自新。
tiān shàng fēn fēn shàng yún   chān xiān lái zuò sāi yuán chūn yōu bìng yào   zhù shī wēng yǒu shén    
qiě liú lián zhē   jiào róng chén huǐ jiāng léi mén guò xiè   zuì cóng jīn xīn