在滁苦雨归桃花崦伤亲友略尽

唐代 顾况
废弃忝残生,后来亦先夭。诗人感风雨,长夜何时晓。 去国宦情无,近乡归梦少。庇身绝中授,甘静忘外扰。 丽景变重阴,洞山空木表。灵潮若可通,寄谢西飞鸟。
fèi tiǎn cán shēng   hòu lái xiān yāo shī rén gǎn fēng   cháng shí xiǎo
guó huàn qíng   jìn xiāng guī mèng shǎo shēn jué zhōng shòu   gān jìng wàng wài rǎo
jǐng biàn zhòng yīn   dòng shān kōng biǎo líng cháo ruò tōng   xiè 西 fēi niǎo