余昔自西滨得兰数本,移艺于庭,亦既逾岁,而

唐代 温庭筠
寓赏本殊致,意幽非我情。吾常有流浅,外物无重轻。 各言艺幽深,彼美香素茎。岂为赏者设,自保孤根生。 易地无赤株,丽土亦同荣。赏际林壑近,泛余烟露清。 余怀既郁陶,尔类徒纵横。妍蚩苟不信,宠辱何为惊。 贞隐谅无迹,激时犹拣名。幽丛霭绿畹,岂必怀归耕。
shǎng běn shū zhì   yōu fēi qíng cháng yǒu liú qiǎn   wài zhòng qīng
yán yōu shēn   měi xiāng jīng wèi shǎng zhě shè   bǎo gēn shēng
chì zhū   tóng róng shǎng lín jìn   fàn yān qīng
huái 怀 táo   ěr lèi zòng héng yán chī gǒu xìn   chǒng wéi jīng
zhēn yǐn liàng   shí yóu jiǎn míng yōu cóng ǎi 绿 wǎn   huái 怀 guī gēng