余去秋七月登舟逮此一年矣六月晦日午睡觉闻儿女辈相谓曰明朝又是秋风起推枕怅然走笔记之

宋代 赵鼎
流萍断梗飞花委,四海茫然无定止。古今本是一邮传,况乃其中悲转徙。 秦淮霜叶乱枫林,苕霅春风泛蘋芷。薄酒时时伴儿女,疏篷处处愁烟水。 故乡知是几长亭,眼暗相望越千里。怅念征鸿一纸书,明朝江上秋风起。
liú píng duàn gěng fēi huā wěi   hǎi máng rán dìng zhǐ jīn běn shì yóu chuán kuàng   nǎi zhōng bēi zhuǎn    
qín huái shuāng luàn fēng lín   tiáo zhá chūn fēng fàn píng zhǐ jiǔ shí shí bàn ér shū   péng chù chù chóu yān shuǐ    
xiāng zhī shì cháng tíng   yǎn àn xiāng wàng yuè qiān chàng niàn zhēng hóng 鸿 zhǐ shū míng   cháo jiāng shàng qiū fēng