云庵和尚赞三首 其二

宋代 释德洪
槁容而毳衣,殆不逾于中人。而于祖道颠危之秋,勃然而中兴。 知我亦何幸,自幼及壮。出入其户庭,俯仰其藩篱。 而其道德之精华,未能略窥其毫微。譬如戴天履地于终日,而其高明深厚所不能知。 惟闻孔子之殁一百年而生孟子,释迦之寂二千岁而有禅师。 拜手稽首,堂堂乎三界之依者耶。
gǎo róng ér cuì   dài zhōng rén ér dào diān wēi zhī qiū   rán ér zhōng xīng
zhī xìng   yòu zhuàng chū tíng   yǎng fān
ér dào zhī jīng huá   wèi néng lüè kuī háo wēi dài tiān zhōng   ér gāo míng shēn hòu suǒ néng zhī
wéi wén kǒng zhī bǎi nián ér shēng mèng   shì jiā zhī èr qiān suì ér yǒu chán shī
bài shǒu shǒu   táng táng sān jiè zhī zhě