虞美人 其一 春雨次李舒章
红绒冷落秋千架,人约西陵罢。梨花和泪闭重门,却似玉儿、憔悴忆东昏。
孟婆苦把东君妒,做作催春暮。愁春人正在朱楼,听尽丝丝点点、倚香篝。
hóng
红
róng
绒
lěng
冷
luò
落
qiū
秋
qiān
千
jià
架
,
rén
人
yuē
约
xī
西
líng
陵
bà
罢
lí
。
huā
梨
hé
花
lèi
和
bì
泪
chóng
闭
mén
重
què
门
,
shì
却
yù
似
ér
玉
qiáo
儿
cuì
、
yì
憔
dōng
悴
hūn
忆
东
昏
。
mèng
孟
pó
婆
kǔ
苦
bǎ
把
dōng
东
jūn
君
dù
妒
,
zuò
做
zuo
作
cuī
催
chūn
春
mù
暮
chóu
。
chūn
愁
rén
春
zhèng
人
zài
正
zhū
在
lóu
朱
tīng
楼
,
jǐn
听
sī
尽
sī
丝
diǎn
丝
diǎn
点
yǐ
点
xiāng
、
gōu
倚
香
篝
。